Năm tháng khao khát: một lá thư chưa gửi
Ông nội thân mến:
Đã mười năm kể từ khi bạn rời xa chúng tôi.Mỗi khi màn đêm tĩnh lặng, anh luôn nghĩ đến em, nụ cười nhân hậu và bàn tay ấm áp của em.Tôi chưa gửi bức thư này vì tôi biết nó sẽ không bao giờ đến tay bạn.Nhưng hôm nay, tôi quyết định viết nó ra, để nỗi khao khát này biến thành lời và giữ nó mãi mãi.
Em nhớ ngày em còn nhỏ, anh luôn nắm tay em dắt em đi dạo trên cánh đồng.Khi đó, ánh nắng chiếu vào mặt bạn và bạn cười thật hạnh phúc.Bạn nói với tôi rằng vùng đất này là nơi tổ tiên chúng ta đã sinh sống qua nhiều thế hệ, chúng ta phải trân trọng và bảo vệ nó.Bạn đã dạy tôi rất nhiều điều về cuộc sống, giúp tôi hiểu trách nhiệm là gì và tình yêu là gì.
Ngày em đi, anh còn đang du học.Khi anh vội vã về nhà, em đã nằm im ở đó, như thể em vừa ngủ.Khi nắm tay em, anh thấy lạnh.Lúc đó, trái tim tôi như bị xé nát, đau đến không thở được.Tôi biết bạn sẽ không bao giờ tỉnh dậy nữa, không bao giờ mỉm cười với tôi nữa, không bao giờ nắm tay tôi đi dạo nữa.
Mười năm đã trôi qua và anh vẫn thường mơ về em.Trong giấc mơ của anh, em vẫn thật tốt bụng và ấm áp.Bạn nói với tôi rằng, đừng buồn, bạn đã luôn dõi theo tôi, nhìn tôi trưởng thành, nhìn tôi làm việc chăm chỉ.Tôi biết rằng đây là sự mong đợi của bạn dành cho tôi và tình yêu của bạn dành cho tôi.
Ông ơi, cháu nhớ ông.Tôi nhớ giọng nói của bạn, tôi nhớ nụ cười của bạn, tôi nhớ mọi thứ về bạn.Dù anh đã rời bỏ thế giới này nhưng anh sẽ luôn sống trong trái tim em.Tôi sẽ tiếp tục tiến về phía trước với sự mong đợi của bạn và cố gắng trở thành một người tốt hơn.
Tôi vẫn sẽ không gửi lá thư này.Nhưng tôi biết bạn chắc chắn sẽ cảm nhận được suy nghĩ của tôi.Tôi chúc bạn mọi điều tốt đẹp nhất ở một thế giới khác.
Mãi yêu cháu của bà