Trong đêm tĩnh lặng, những ngôi sao vuốt ve trái đất đang ngủ yên,
Dòng sông thời gian lặng lẽ chảy ngang bầu trời.
Nó im lặng, nhưng nó ở khắp mọi nơi, theo bạn như một cái bóng,
Ở đuôi tóc, khóe mắt chúng ta lặng lẽ để lại dấu vết.
Người là người thông thái nhân hậu, nhẹ nhàng chạm vào sợi dây cuộc đời,
Mỗi âm thanh là một chuyển động lớn dần, du dương và sâu lắng.
Trong vòng tay của nó, chúng ta trưởng thành từ non nớt đến trưởng thành,
Mỗi tiếng vang là một món quà của năm tháng, quý báu và hiếm có.
Nó đã chứng kiến nụ cười và nước mắt của chúng ta,
Ghi lại những ước mơ và hy vọng của chúng ta,
Những đường rãnh sâu được khắc trên trán chúng ta,
Đó là dấu ấn của thời gian và cuộc hành trình cuộc đời chúng ta đã đi qua.
Nó vô tư và công bằng với mọi người,
Dù nghèo hay giàu, sức khỏe hay bệnh tật.
Nó sẽ không chảy ngược, cũng không đọng lại,
Nó cứ lặng lẽ trôi đi cho đến tận cùng thế giới.
Chúng tôi cố gắng ghi lại và ghi lại khoảnh khắc đẹp bằng máy ảnh của mình,
Ghi lại câu chuyện của chúng tôi bằng lời nói,
Nhưng thời gian không quay lại, nó luôn tiến về phía trước,
Lấy đi tuổi trẻ của chúng ta nhưng để lại sự kết tinh của trí tuệ.
Theo thời gian, chúng ta đã học được cách trân trọng,
Hãy trân trọng từng bình minh và hoàng hôn, hãy trân trọng từng cuộc đoàn tụ và chia ly.
Chúng tôi hiểu sự quý giá của cuộc sống và sự vô giá của thời gian,
Trên dòng sông dài, chúng ta đều là người qua đường, nhưng chúng ta cũng là những kỷ niệm vĩnh cửu.
Vì vậy, chúng ta hãy khiêu vũ với thời gian, trong cuộc hành trình ngắn ngủi này,
Hãy nhảy múa để thể hiện sự huy hoàng của chúng ta, thể hiện ý nghĩa của chúng ta.
Hãy để dấu ấn thời gian trở thành khung cảnh đẹp nhất trong cuộc đời chúng ta,
Mãi mãi, mãi mãi, mãi mãi.